văn hóa Hàn Quốc


효녀 심청

그때 심청이가 눈물을 흘리며 말했습니다.“죄송해요, 아버지. 제가 아버지를 속였어요. 대감님 댁에 일을 하러 가는 것이 아니라, 사실은 공양미 삼백 석을 마련하려고 뱃사람들에게 제물로 제 몸을 팔았어요. 오늘이 바로 떠나는 날이에요.”

심 봉사는 이 말을 듣고 그만 방바닥에 주저앉았습니다.

“그게 정말이냐? 못 간다, 못 가. 어떻게 나에게 물어보지도 않고 네 마음대로 하느냐? 자식을 죽여서 눈을 뜬들 무엇하겠느냐? 아내 죽고 자식 잃고 눈뜨는 게 다 뭐냐? 내가 더 살아서 무엇하겠냐? 너하고 나하고 함께 죽자. 네 이 놈들아! 장사도 좋지만, 사람을 사다가 제사를 지내는 데가 아디 있느냐? 여보시오, 동네 사람들. 저런 놈들을 그냥 두고 보시오?”

청이는 울면서 아버지를 끌어안았습니다.

“아버지, 이제는 어쩔 수가 없어요. 제가 죽더라도 아버지는 눈을 떠서 세상을 보시고, 좋은 분을 만나서 잘 사세요.”

심 봉사가 청이를 붙들고 목 놓아 통곡을 했습니다.

“날 죽이고 가거라.그냥은 못 간다. 날 데리고 가거라.너 혼자는 못 간다.”

심청이는동네사람들에게아버지를 부탁하고는 벳사람들을 따라갔습니다. 억수 같이 눈물을 흘리면서 정든 마을을 돌아보았습니다.

“작년 오월 단오에 그네 타고 놀던 일이 꿈만 같구나. 칠월 칠석날 밤에 친구들과 함께 눌기로 한 것은 이제 허사가 되었네. 언제나 다시 볼까? 내 그리운 친구들. 너희는 부모님 모시고 잘 있거라.”

이 모습을 보고 서로 붙들고 울지 않는 사람이 없었습니다.

Lúc đó Tâm Thanh vừa khóc vừa nói rằng:

“ Con xin lỗi cha. Con đã lừa dối cha. Con không phải đi đến nhà quan để làm việc mà là con đã bán thân cho các thủy thủ để làm tế vật, con làm vậy để có được 300 đấu gạo cúng dường. Hôm nay chính là ngày con phải đi rồi.”

Tâm Phụng Sĩ nghe con nói và ngồi bệt xuống sàn:

“ Cái đó là thật sao? Không , con không được đi, không được. Như thế nào mà con không hỏi ý cha mà cứ làm theo ý mình không vậy? Con cái chết rồi thì mắt sáng để làm gì hả? Vợ chết con cũng mất thì mắt sáng để làm gì hả? Cha sống thêm biết làm sao đây? Cha cùng chết với con. Mấy cái thằng xấu xa kia. Buôn bán thì cũng tốt nhưng ở đâu lại có cái kiểu mua người rồi làm đám tang cho người như thế này? Ới bà con ơi, cứ để yên cho những thằng như vầy sao? ”

Nàng Thanh vừa khóc vừa ôm lấy cha:

“ Cha ơi, bây giờ con cũng không còn cách nào khác. Dù con có chết đi nhưng cha hãy mở mắt nhìn thế gian này nha, cha hãy gặp 1 người tốt và sống hạnh phúc với người đó đi.”

Tâm Phụng Sĩ giữ chặt Thanh và gào khóc:

“ Con giết cha đi rồi đi. Con không thể cứ đi như vậy được. Con hãy dẫn cha theo với. Con không thể đi 1 mình được.”

Tâm Thanh gửi gắm cha mình cho những người hàng xóm rồi đi theo những người thủy thủ. Nàng vừa khóc như mưa vừa hồi tưởng quá khứ trong tim mình:

“ Đoan Ngọ năm ngoái mình chơi xích đu dường như chỉ là 1 giấc mơ mà thôi. Đêm Thất Tịch cùng bạn bè vui chơi đã là chuyện hão huyền. Không biết chừng nào mình mới thấy lại những cảnh như vậy được đây? Các bạn yêu dấu ơi, các bạn phải sống tốt để phụng dưỡng cha mẹ nha.”

Nhìn bộ dạng của nàng như vậy mọi người ai cũng níu chặt nhau khóc lóc.

단군 신화

하늘의 임금 환인에게는 환웅이라는 아들이 있었다. 환웅은 하늘 나라에서 인간 세계를 내려다보곤 핬다. 환웅은 땅에서 힘들게 살아가는 사람들을 위해, 인간 세계로 가서 사람들을 도와주기로 했다. 환웅은 바람, 비, 구름의 신들을 거느리고 조선의 태백산(지금의 백두산)으로 내려왔다. 사람들은 태백산에 있는 큰 박달나무를 신단수라 부르고 환웅에게 제사를 지냈다. 환웅이 사람들을 돌보아 주자 사람들은 행복한 생활을 할 수 있었다.

어느 날, 태백산에 살고 있던 곰과 호랑이가 사람이 되고 싶어 신단수 아래에서 간절하게 기도를 하였다.

“제발 저희가 시람이 될 수 있게 도와주세요.”

곰과 호랑이의 기도를 들은 환웅은 그들에게 마늘과 쑥을 주면서 이것을 먹고 백일 동안 동굴에서 나오지 않으면 사람이 될 것이라고 말했다. 곰과 호랑이는 기뻐하며  쑥과 마늘을 가지고 동굴 속으로 들어갔다. 그러나 호랑이는 며칠을 견디지 못하고 동굴 박으로 뛰쳐나가고 말핬다. 동굴 속에서 마늘과 쑥만 먹고 지낸 지 21일째 되는 날 곰은 자신이 처녀로 변했다는 것을 알았다.

그리하여 동굴 밖으로 나가 사람들과 살고자 하였으나, 사람들은 그녀를 웅녀라 부르면서 같이 어울리지 않았다. 웅녀가 다시 환웅에게 기도를 드려 함께 살 남자를 간청하자, 환웅은 사람의 모습으로 나타나 그녀와 결혼하였다. 얼마 후 웅녀는 아들을 낳았는데, 이가 바로 단군 왕검이다. 단군 왕검은 기원전 2333년 평양을 수도로 하여 조선을 건국하였다.

Thần thoại Đàn Quân

Hoàn Hùng là con trai của vị vua cai quản bầu trời Hoàn Nhân. Hoàn Hùng từ trên trời bay xuống thế giới của loài người. Sau khi đến thế giới loài người thì Hoàn Hùng đã quyết định giúp đỡ con người vì những người sống khổ sở trên mặt đất. Hoàn Hùng dẫn dắt các  vị thần gió, mưa, mây và bay xuống từ núi Thái Bạch của Triều Tiên ( nay là núi Bạch Đầu ). Mọi người gọi cây Phác Đạt ở núi Thái Bạch là “thần đàn thụ” và dâng nó cho Hoàn Hùng. Vì Hoàn Hùng luôn chăm lo cho mọi người nên họ có thể sống 1 cuộc sống rất hạnh phúc.

1 ngày nọ con gấu và con hổ sống trên núi Thái Bạch muốn hóa thành người nên dến dưới gốc “thần đàn thụ” khẩn cầu:

“xin làm ơn hãy giúp chúng con trở thành người đi ạ”

Hoàn Hùng nghe được lời cầu nguyện của hổ và gấu, ông cho chúng tỏi và ngải và nói với chúng rằng hãy ăn những thứ này và trong vòng 100 ngày nếu không ra khỏi hang thì sẽ có thể trở thành người. Hổ và gấu rất vui mừng mang tỏi và ngải vào hang. Nhưng mà con hổ không chịu đựng nổi vài ngày và chạy ra khỏi hang. Con gấu ở trong hang chỉ ăn tỏi và ngải đến ngày thứ 21 thì biến thành 1 cô gái.

Và cô đi ra khỏi hang và chung sống với con người nhưng mọi người thì gọi cô ấy là “hùng nữ” và sống không hòa hợp với cô. Hùng nữ đến van xin Hoàn Hùng 1 người đàn ông có thể sống cùng với mình, Hoàn Hùng hóa thành hình dạng con người và đã kết hôn với cô gái đó. Không bao lâu sau thì hùng nữ sinh ra 1 người con trai, gọi là Đàn Quân Vương Kiệm. Đàn Quân Vương Kiệm đã lập nên quốc gia Triều Tiên có thủ đô là Bình Nhưỡng năm 2333 trước công nguyên.

효와 속담

한국은 예로부터 ‘동방예의지국’이라 불려 왔다. 조선 시대부터 유교 문화의 영향을 받아 효를 모든 것의 근본으로 여기고 예의를 중시했기 때문이다. ‘찬물도 위아래가 있다’는 속담은 야기서 생겨났다. 이 말은 윗사람과 아랫 사람의 차이가 분명히 존재하므로, 모든 일에서 윗사람이 먼자라는 뜻이다.

‘신체발부수지부모’라는말은신체의모든것은 부모로부터 받은 것이므로 이를 온전히 보존하는 것이 가장 중요하다는 의미이다. 즉, 자신의 건겅을 지키는 것이 효의 기본이요, 으뜸이라는 뜻이다.

그러나 효를 실천하는 일이 쉽지 않기 때문에 효행의 어려움을 표현한 속담도 있다. ‘내리사랑은 있어도 치사랑은 없다’ 와 ‘긴 병에 효자 없다’는 속담도 있다. ‘내리사랑’이란 부모의 자식 사랑을 뜻하고, ‘치사랑’은 자식의 부모 공경을 말한다. 부모가 자식을 사랑하고 아끼는 만큼 자식이 부모를 공경하는 예는 드물다는 의미이다. ‘긴 병에 효자 없다’는 속담은 말 그대로 비록 효자, 효녀라 할지라도 부모가 오랫동안 편찮으실 때 지치지 않고 끝까지 효도하기가 어렵다는 뜻이다. 이 속담은 어떤 일이든 한 가지를 오래 하다 보면 자연히 상의가 부족해진다는 의미로 쓰이기도 한다

Hàn Quốc từ xưa đã được gọi là “ Đông phương lễ nghi chi quốc ”. Từ thời đại Triều Tiên thì do ảnh hưởng của văn hóa Nho giáo mà người ta coi trọng lễ nghi căn bản của tất cả mọi thứ. Câu “ Nước lã cũng có trên có dưới ” là câu thành ngữ phát sinh ra từ việc này. Lời này có nghĩa là luôn tồn tại khoảng cách rõ ràng giữa người lớn tuổi và người trẻ tuổi, tất cả mọi việc đều phải nhường cho người lớn trước.

Câu “ Thân thể phát phu thụ chi phụ mẫu ” mang ý nghĩa quan trọng nhất là mọi thứ thuộc về thân thể  của chúng ta đều là thứ nhận được từ cha mẹ nên ta cần gìn giữ sao cho chúng được vẹn nguyên, lành lặn. Tức là, việc giữ gìn sức khỏe của bản thân ta chính là cái căn bản của đạo hiếu, đây là hàm ý cao nhất của câu.

Nhưng mà việc thực hiện đạo hiếu trong thực tế thì không dễ chút nào nên cũng có các câu thành ngữ biểu hiện sự khó khăn của nó.  Câu“ Dù cho có tình yêu cho đi cũng không có tình yêu nhận vào ”( Cha mẹ dù có yêu thương con cái bao nhiêu thì con cái khó mà yêu thương cha mẹ được nhiều như vậy ) và “ Không có hiếu tử khi đau ốm dài ngày ” là ví dụ cho sự khó khăn đó.  Câu “ Tình yêu cho đi ” mang nghĩa là tình yêu của cha mẹ với con cái, “ Tình yêu nhận vào ” là sự cung kính cha mẹ của con cái. Cha mẹ yêu thương và quí trọng con cái bao nhiêu thì ít có đứa con nào cung kính cha mẹ được bằng dường ấy. Câu “ Không có hiếu tử khi đau ốm dài ngày ” là câu thành ngữ có nghĩa là cho dù có là hiếu tử, hiếu nữ đi chăng nữa thì khi cha mẹ đau yếu dài ngày thì  khó mà làm tròn đạo hiếu cho tới cùng được. Câu thành ngữ này đuọc sử dụng với ý nghĩa là bất cứ việc gì nếu cứ tiếp tục trong thời gian dài thì tự nhiên sẽ thiếu đi thành ý ban đầu.

( 내리사랑은 있어도 치사랑은 없다 : 부모가 자식을 사랑하는 만큼 자식이 부모를 사랑하기는 어렵다는 말 ).