thơ tiếng Hàn


Kim So-wol – 김소월

Đêm xuân – 봄밤

봄밤

Đêm xuân (Người dịch: Lê Đăng Hoan)

실버드나무의 거므스렷한 머리결인 낡은 가지에
제비의 넓은 깃나래의 감색 치마에
술집의 창 옆에, 보아라, 봄이 않았지 않은가.

소리도 없이 바람은 불며, 울며, 한숨지워라.
아무런 줄도 없이 설고 그리운 새카만 봄밤
보드라운 습기는 떠돌며 땅을 덮어라.

Trên cành liễu già đen buông mái tóc
Én xinh xinh trong bộ cánh sẫm đen
Xuân đã về bên cửa, hãy nhìn xem!

Gió thổi nhẹ, tiếng thở dài như khóc
Sầu không đâu, đêm xuân nhớ đầy vơi
Và màn sương lơ đãng phủ đất trời

Bài hát bên lạch nước – 개여울의 노래

개여울의 노래

Bài hát bên lạch nước (Người dịch: Lê Đăng Hoan)

그대가 바람으로 생겨났으면!
달 돋는 개여울의 빈 들 속에서
내 옷의 앞자락을 불기나 하지.

우리가 굼벵이로 생겨났으면!
비오는 저녁 캄캄한 영 기슭의
미욱한 꿈이나 꾸어를 보지.

만일에 그대가 바다 난끝의
벼랑에 돌로나 생겨났다면,
둘이 안고 굴며 떨어나지지.

만일에 나의 몸이 불귀신이면
그대의 가슴속을 밤도아 태와
둘이 함께 재 되어 스러지지.

Nếu em sinh ra là gió!
Trên cánh đồng hoang lạch nước lúc trăng lên
Thì em sẽ thổi vào tà áo anh, thổi mãi

Nếu chúng ta sinh ra là ngu dại
Nằm tận cùng trên vách đá biển khơi
Trong đất bờ chiều tối mịt lúc mưa rơi

Nếu như em sinh ra từ hòn đá
Nằm tận cùng trên vách đá biển khơi
Ta sẽ ôm nhau lăn lộn cùng rơi!

Nếu thân anh là quỷ thần hoá lửa
Suốt đêm trường thiêu cháy tim em
Cả hai ta thành tro bụi biến tan.

Bài hát em tôi – 님의 노래

님의 노래

Bài hát em tôi (Người dịch: Lê Đăng Hoan)

그리운 우리 님의 맑은 노래는
언제나 제 가슴에 젖어 있어요

긴 날을 문 밖에서 서서 들어도
그리운 우리 님의 고운 노래는

해지고 저무도록 귀에 들려요
밤들고 잠드도록 귀에 들려요

고이도 흔들리는 노랫가락에
내 잠은 그만이나 깊이 들어요

고적한 잠자리에 홀로 누워도
내 잠은 포스근히 깊이 들어요

그러나 자다깨면 님의 노래는
하나도 남김 없이 잃어버려요

들으면 듣는 대로 님의 노래는
하나도 남김없이 잊고 말아요.

Bài hát trong lành của em thương nhớ
Luôn vang lên trong lồng ngực, trái tim tôi

Đứng trước cửa nhà em, suốt ngày tôi nghe
Bài hát dịu hiền của người tôi nhớ thương
Mặc trời tối, bóng hoàng hôn buông xuống
Đêm dù khuya, trong giấc ngủ vẫn nghe em

Trong giọng hát êm đềm vang trong trẻo
Giấc ngủ tôi như chìm vào ngất ngây
Nằm một mình trên chiếc giường cô tịch
Giấc mơ tôi chìm vào đắm say

Nhưng tỉnh rồi còn đâu nữa
Bài hát em không đọng lại trong tim
Nghe rồi nghe em, bài hát ấy
Để rồi quên, quên hết, chẳng vấn vương

이야기

Chuyện xưa (Người dịch: Lê Đăng Hoan)

고요하고 어두운 밤이 오며는
어스레한 등불에 밤이 오며는

외로움에 아픔에 다만 혼자서
하염없는 눈물에 저는 웁니다.

제 한몸도 예전엔 눈물 모르고
조그마한 세상을 보냈읍니다.

그때는 지난날의 옛 이야기도
아무 설움 모르고 외었읍니다.

그런데 우리 님이 가신 뒤에는
아주 저를 버리고 가신 뒤에는

전날에 제게 있던 모든 것들이
가지가지 없어지고 말았읍니다.

그러나 그 한때에 외어 두었던
옛 이야기뿐만은 남았읍니다.

나날이 짙어가는 옛 이야기는
부질없이 제 몸을 울려 줍니다.

Mỗi lần đêm xuống êm đềm
Bóng đêm đến với ngọn đèn hắt hiu
Cô đơn, buồn bã càng nhiều
Nước mắt rơi với bao điều đớn đau

Ngày xưa có nước mắt đâu
Thế gian bé nhỏ qua mau những ngày
Chuyện xưa người kể mê say
Dửng dưng hờ hững chẳng hay biết gì

Thế rồi người ấy ra đi
Bỏ tôi nàng chẳng nói gì cùng tôi
Tôi quên hết mọi sự đời
Chẳng còn vương vấn một thời xa xưa

Chỉ còn những câu chuyện xưa
Ngày càng đậm nét như vừa hôm qua
Tôi khóc trong nước mắt nhoà
Chuyện xưa càng nhớ càng da diết lòng


Con đường (Người dịch: Vũ Hoàng Linh)

어제도 하로밤
나그네 집에
가마귀 가왁가왁 울며 새었소.

오늘은
또 몇 십리(十里)
어디로 갈까.

산(山)으로 올라갈까
들로 갈까
오라는 곳이 없어 나는 못 가오.

말 마소, 내 집도
정주 곽산(定州郭山)
차(車) 가고 배 가는 곳이라오.

여보소, 공중에
저 기러기
공중엔 길 있어서 잘 가는가?

여보소, 공중에
저 기러기
열십자(十字) 복판에 내가 섰소.

갈래갈래 갈린 길
길이라도
내게 바이 갈 길이 하나 없소.

Ngày hôm qua
Trong quán trọ
Tôi không ngủ được bởi tiếng quạ kêu

Ngày hôm nay
Sẽ còn bao dặm
Trên đường tôi đi, tôi đâu có biết?

Tôi sẽ leo lên đồi
Hay vượt cánh đồng?
Tôi không muốn đến đâu, tôi không thể đi tiếp.

Đừng nhắc tới nhà tôi
Ở Kwaksan, Chongju,
những chuyến tàu và những con thuyền đang đến

Hãy nhìn đàn ngỗng trời
Ở giữa không trung.
Có phải chúng bay xa vì chúng có đường?

Hãy nhìn đàn ngỗng trời
Ở giữa không trung
Tôi đang đứng đây ở giữa ngã ba đường

진달래꽃

Hoa đỗ quyên (Người dịch: Cao Văn Điềm)

나 보기가 역겨워
가실 때에는
말없이 고이 보내 드리오리다.

영변(寧邊)에 약산(藥山)
진달래꽃,
아름 따다 가실 길에 뿌리오리다.

가시는 걸음 걸음
놓인 그 꽃을
사뿐히 즈려* 밟고 가시옵소서.

나 보기가 역겨워
가실 때에는
㉠죽어도 아니 눈물 흘리오리다.

Nếu như nàng quyết dứt áo ra đi
Không còn thiết sống cùng ta nữa
Ta sẽ chiều nàng thôi, nàng ạ!

Ta sẽ lang thang khắp đồi Yaksan
Khắp vùng Yôngbyôn gom từng bông hoa dại
Rồi khắp các đường làng, những bông hoa ta hái

Từng bước chân nàng qua
Trên những cánh hoa ta
Nhẹ nhàng và êm ái

Nếu như nàng quyết dứt áo ra đi
Không còn thiết sống cùng ta nữa
Ta chẳng khóc, nhưng mà ta tàn úa.


못잊어

Không thể quên (Người dịch: Lê Đăng Hoan)

못잊어 생각이 나겠지요
그런대로 한 세상 지내시구려
사노라면 잊힐 날 있으리라.

못잊어 생각이 나겠지요,
그런대로 세월만 가라시구려
못잊어도 더러는 잊히오리다.

그러나 또 한긋 이렇지요,
“그리워 살뜰히 못잊는데
어쩌면 생각이 떠지나요?”

Không thể quên, nỗi nhớ cứ dâng trào,
Cứ nếm trải một thế gian, vẫn thế.
Rồi có ngày, cứ sống, có ngày quên.

Không thể quên, nỗi nhớ cứ dâng trào,
Cứ mong mãi, thời gian trôi, vẫn thế,
Dù thế nào rồi cũng có ngày quên.

Nhưng vẫn thế, không gì thay đổi được,
“Biết làm sao nỗi trìu mến, nhớ thương,
Cứ chập chờn hiển hiện, thể nào quên ?”

후일

Mai ngày (Người dịch: Lê Đăng Hoan)

먼 훗날 당신이 찾으시면
그때에 내 말이 `잊었노라’

당신이 속으로 나무라면
무척 그리다가 잊었노라’

그래도 당신이 나무라면
믿기지 않아서 잊었노라’

오늘도 어제도 아니 잊고
먼 훗날 그때에 `잊었노라’

Mai ngày em có tìm tôi
Thì tôi sẽ nói “quên rồi còn đâu”

Em dù mang nặng tình sâu
“Bởi vì quá nhớ, quá sầu, đành quên”

Nếu còn chưa thoả lòng em
“Tin đâu mà nhớ cho thêm nặng lòng”

Hôm qua dù vẫn còn mong
Thì mai ngày cũng “nhớ mong ích gì”


(Người dịch: Lê Đăng Hoan)

닭 개 짐승조차도 꿈이 있다고
이르는 말이야 있지 않은가,
그러하다, 봄날은 꿈꿀 때.
내 몸에야 꿈이나 있으랴,
아아 내 세상의 끝이여,
나는 꿈이 그리워, 꿈이 그리워.

Loài vật nghe đâu cũng mơ màng
Người đời nói vậy, đúng hay chăng
Khi ngày xuân đến, giấc mơ đến
Hỡi cái đời tôi, mơ có chăng
A, a, thế giới tận cùng
Giấc mơ, tôi nhớ vô cùng, giấc mơ

풀따기 Ngắt cỏ (Người dịch: Lê Đăng Hoan)
우리 집 뒷산에는 풀이 푸르고
숲 사이의 시냇물 모래 바닥은
파아란 풀 그림자, 떠서 흘러요. 

그리운 우리 님은 어디 계신고.
날마다 피어나는 우리 님 생각.
날마다 뒷산에 홀로 앉아서
날마다 풀을 따서 물에 던져요.

흘러가는 시내의 물에 흘러서
내어던진 풀잎은 옅게 떠 갈제
물살이 해적 해적 품을 헤쳐요.

그리운 우리 님은 어디 계신고
가엾은 이 내 속을 둘 곳 없어서
날마다 풀을 따서 물에 던지고
흘러가는 잎이나 맘해 보아요.

Trên đồi cỏ một màu xanh
Dưới dòng suối chảy vòng quanh bụi bờ
Cỏ xanh, đáy cát, lê thê
Bóng hình chìm nổi vật vờ cỏ cây 

Ai xưa ở chốn này đây ?
Nhớ thương cháy bỏng có hay chăng là
Sau đồi giờ một mình ta
Ngày ngày ngắt cỏ vứt ra suối… nhìn !

Mong manh chiếc lá bập bềnh
Lênh đênh cùng nước, dập dềnh hồn tôi

Ai xưa đâu chốn nổi trôi
Biết đâu mà gửi hồn tôi theo cùng
Để đâu nỗi nhớ, niềm mong
Ngày ngày ngắt cỏ gửi lòng tôi theo.

Advertisements