上邪-상야

상야!

아욕여군상지, 장명무절쇠               

산무릉,

강수위갈

동뇌진진,

하우설,

천지합

내감여군절!

上邪!
我欲與君相知,
長命無絕衰。
山無陵,
江水為竭,
冬雷震震,
夏雨雪,
天地合,
乃敢與君絕.

Ta nguyện cùng người tương tri

Mãi chẳng bao giờ phân ly

Đến khi sông cạn núi mòn

Đông vang sấm dậy

Tuyết rơi mùa hạ

Thiên địa hợp một

Ta mới cùng người biệt ly


Trầm mặc thị kim – Trương Quốc Vinh

Nửa đêm gió  lộng, mình ta nghĩ lại chuyện đã qua
Là con người quá khứ của tôi tràn đầy phẫn nộ
Vu khống và trách móc nén đầy lòng phẫn uất
Phản ứng với lời người khi đó quá chấp nhất
Vấp ngã nhiều lần, tìm được cách sống từ sách vở
Nay đã nhìn rõ được, không còn tự ái
Nhưng cũng biết suy nghĩ
Không ngốc nghếch như ngày trước nữa
Lau đi nước mắt nhẹ nhàng vui cười đi tiếp con đường đời
Trong cuộc sống vốn sớm đã quy định kẻ giàu người nghèo
Là sai không bao giờ trở thành đúng, sự thật luôn là sự thật
Tuỳ người nói thế nào, ta an phận của mình
Vẫn tin rằng im lặng là vàng
Thị phi có công lý, lời nói đừng mạo phạm người khác
Gặp phải sóng gió lớn đừng quá chấp nhất
Lòng đầy tự tin không lo sợ chất vấn và châm biếm
Tiếp tục bước đi, thoải mái mà làm người

http://www.youtube.com/watch?v=qR0cyp1zkmU&feature=player_embedded


Đời vui khi có mẹ

VIẾT TRÊN TƯỜNG VIỆN DƯỠNG LÃO
                                               (Thuỷ Khởi)
Con ơi! Khi con còn thơ dại
Mẹ đã mất rất nhiều thời gian
Mẹ dạy con cầm thìa, dùng đũa ăn cơm
Mẹ dạy con buộc dây giày, chải tóc, lau nước mũi
Những kỷ niệm về những năm tháng mẹ con mình sống bên nhau
Làm mẹ nhớ thương da diết
Vì thế, khi mẹ chóng quên, mẹ chậm lời
Con hãy cho mẹ chút thời gian, xin con chờ mẹ chút
Cho mẹ suy nghĩ thêm…
Cho dù cuối cùng ngay cả định nói gì,
Mẹ cũng quên…
Con ơi! Con quên là mẹ con ta đã tập luyện hàng trăm lần
Con mới thuộc khúc đồng dao đầu đời?
Con nhớ không, mỗi ngày mẹ đáp
Những câu ngây ngô, hàng trăm câu con hỏi từ đâu?
Nên nếu mẹ lỡ kể lể nhiều lần trong những câu chuyện móm răng
Ngâm nga những khúc ru con thời con bé
Xin con tha thứ cho mẹ
Xin con cho mẹ chìm trong những hồi ức ấy nhé!
Xin con đáp lời mẹ kể những chuyện vụn vặt trong nhà!
Con ơi! Giờ mẹ thường quên cài nút áo, xỏ dây giày
Ăn cơm vãi đầy vạt áo
Chải đầu tay bần bật run
Đừng giục giã mẹ
Xin con nhẫn nại chút và dịu dàng thêm
Mẹ chỉ cần có con ở bên
Mẹ đủ ấm.
Con ơi! Bây giờ mẹ đi chân không vững, nhấc không nổi bước
Mẹ xin con nắm tay mẹ,
Dìu mẹ, chậm thôi
Như năm đó,
Mẹ dìu con đi những bước đầu đời…
(Trang Hạ dịch)
*Thuỷ Khởi là 1 bút danh không xác định được tác giả thật. Được biết, bài thơ ”Viết trên tường nhà dưỡng lão” viết trên tường 1 viện dưỡng lão ở phía tây đường Dân Quyền (Đài Bắc – Đài Loan)
Lời người dịch: “Tôi nghĩ là những dòng chữ này viết trong những lúc cô đơn, hồi ức về những thứ ở ngoài bức tường Viện dưỡng lão. Tôi nghĩ, chua xót bởi những lời viết trên tường Viện dưỡng lão là của những người đã bị bỏ rơi hoặc bị bỏ lại cuộc đời này. Và họ viết gì trên tường nhà Viện dưỡng lão cũng không còn quan trọng nữa khi họ ra khỏi đó bằng cùng một cách!
Giữa cuộc sống bận rộn vụn vặt nhiều thứ chất chứa ở ngoài mà bạn nhìn thấy, và một bên là tình yêu nặng nề trong đời sống mà bạn không nhìn thấy, bạn sẽ lần lượt gần cái này và xa lạ cái kia…

Chương 1

Tại hoàng thành đỏ thắm lộng lẫy, hoàng cung thiên môn từng cái mở ra, từng người cung nhân ăn mặc đẹp đẽ như tiên bận rộn ra vào. Nơi Tông Nguyên hoàng cung lâu đời, chưa từng trải qua cảnh đổ máu chiến tranh, vẫn như cũ sừng sững mà kiêu ngạo đứng giữa đất trời. Năm tháng dù có trôi đi như thế nào, dù cho ở đây thay đổi vô số chủ nhân, nhưng chỉ có người ấy, vẫn như cũ không thay đổi với thời gian.

Tại Ngự hoa viên của Tông Nguyên hoàng cung muôn vàn hoa thơm cỏ lạ trân quí, khoe sắc khoe hương thơm ngát, trong không khí nhiều năm tràn ngập hương kì hoa dị thảo đó, thực làm con người ta cảm thấy vui vẻ, thoải mái. Mà Lãnh Hương đình của Ngự hoa viên là nơi có thể thưởng hoa tốt nhất. Lúc này, tại vị trí phía trên hòn giả sơn, có một mạt sắc áo vàng nửa nằm nửa ngồi ở nơi cửa động thạch bích, nếu bây giờ ở đây có người nào ẩn nấp chắc sẽ phải toát mồ hôi lạnh mà chạy ra ngoài.

Tại chỗ bí mật gần tòa giả sơn có hai gã hộ vệ đang làm nhiệm vụ.Tuy rằng việc này không phải là cống hiến sức mình cho chủ tử nhưng lúc này hoàng thượng  thân thể ngàn vàng đang nằm buồn ngủ ở hòn giả sơn trên cao, thân thể bán huyền; hai người chợt  thấy thiếu niên trước mắt lung lay sắp đổ, nếu là một người không quan trọng, cũng thực sự nguy hiểm, huống chi…

Đọc tiếp »


Childhood

“Childhood” – Michael Jackson

Have you seen my Childhood?

Bạn đã bao giờ thấy tuổi thơ tôi?

I’m searching for the world that I come from

tôi đã luôn kiếm tìm thế giới nơi tôi đến

‘Cause i’ve been looking around

‘vì tôi nhìn quanh

In the lost and found of my heart…

Thế giới đã đánh mất và tìm thấy trong tim…

No one understands me

không ai hiểu tôi

They view it as such strange eccentricities…

Họ nhìn tôi như kẻ lập dị…

‘Cause I keep kidding around

‘vì tôi cứ mải đùa bỡn

Like a child, but pardon me…

Giống đứa trẻ, nhưng …xin lỗi tôi không nghe rõ

People say I’m not okay

người ta nói tôi bất thường

‘Cause I love such elementary things…

‘vì tôi chỉ thích những thứ đáng yêu…

It’s been my fate to compensate,

nó đã là định mệnh của tôi để bù đắp

for the Childhood

cho thời thơ ấu

i’ve never known…

Mà tôi chưa bao giờ biết đến…

Have you seen my Childhood?

Bạn đã bao giờ thấy tuổi thơ tôi?

I’m searching for that wonder in my youth

tôi đang tìm sự kì diệu tuổi trẻ

Like pirates in adventurous dreams,

như những hải tặc trong giấc phiêu lưu

Of conquest and kings on the throne…

Của sự chinh phục và đức vua trên ngai…

Before you judge me, try hard to love me,

trước khi bạn phán xét tôi, hãy cố yêu tôi

Look within your heart then ask,

nhìn vào trong tim và tự hỏi rằng,

Have you seen my Childhood?

Bạn đã bao giờ thấy tuổi thơ tôi?

People say I’m strange that way

người ta nói tôi trông kì lạ

‘Cause I love such elementary things,

‘vì tôi chỉ thích những thứ đáng yêu…

It’s been my fate to compensate,

nó đã là định mệnh của tôi để bù đắp

for the Childhood i’ve never known…

Cho thời thơ ấu mà tôi chưa biết bao giờ

Have you seen my Childhood?

Bạn đã bao giờ thấy tuổi thơ tôi?

I’m searching for that wonder in my youth

tôi đang tìm sự kì diệu tuổi trẻ

Like fantastical stories to share

giống câu chuyện kì quặc để chia sẻ

The dreams I would dare, watch me fly…

Giấc mơ tôi dám thử, hãy nhìn tôi bay

Before you judge me, try hard to love me.

Trước khi phán xét tôi, hãy cố yêu tôi

The painful youth i’ve had

nỗi đau khi còn trẻ tôi từng có

Have you seen my Childhood…

Bạn đã bao giờ thấy tuổi thơ tôi..


Bức bối

Vai mẹ không gầy cũng một nắng hai sương

Ai bảo mẹ nông dân mới khổ

Mẹ công nhân cũng khổ lắm ai ơi

Vất vả ngược xuôi giữa dòng đời xuôi ngược

Mẹ chăm lo từng miếng ăn giấc ngủ

Mẹ nén lòng cố chịu những cơn đau

Tôi sinh ra nơi xóm nhỏ thị thành

Không đủ chuẩn để hưởng “nghèo chính sách”

Cha yếu đuối trong tâm hồn hiu quạnh

Mẹ oằn mình trĩu nặng gánh lo toan

Ôi thương lắm những đứa con thơ dại

Giữa dòng đời biết mấy những mưu mô

Nay giặc cướp mai lo tiền học phí

Mốt điện lên mà lương vẫn đều đều

 


Bảo vệ: chuyện chó mèo

Bài này được bảo vệ bằng mật khẩu. Để xem, hãy nhập mật khẩu:


Nếu đời nỡ dối lừa em

Nếu đời nỡ dối lừa em… – Если жизнь тебя обманет

                                                                                                Pushkin

              Dịch nghĩa tiếng Việt : Thuỵ Anh                                  Biên dịch : Utitgg

Если жизнь тебя обманет, Nếu đời nỡ dối lừa em 삶이 그대를 속일지라도
Не печалься, не сердись! Đừng hờn, đừng giận mà thêm âu sầu 부루퉁하거나 노하지 말라
В день уныния смирись: Ngày buồn bình thản đương đầu 슬픔의  날을 참고 견딘다
День веселья, верь, настанет. Ngày vui lại đến mang màu sáng tươi 밝은 날이 올거야
Сердце в будущем живет; Con tim đập nhịp xa vời 심박동은 미래의 박동이다
Настоящее уныло: Nay thời hiu hắt, mai thời đáng yêu 현재는 슬프면 장래는 환하다
Всё мгновенно, всё пройдет; Sẽ trôi qua hết mọi điều 모든 것지나가고
Что пройдет, то будет мило. Chỉ là khoảnh khắc.. rất nhiều mến thương 순간 만…그리움이 되더라


Dạo này nhiều chuyện cứ quấn lấy mình như vòng luẩn quẩn, xoay xoay vòng vòng như con chó tự cắn đuôi chính mình. Vẫn biết là không nên bi quan quá vào tương lai, mọi người ai cũng đều nói: hãy lạc quan lên, yêu đời đi mà sống. Mình yêu đời quá thì lại bảo: sống thực tế 1 chút đi. Haiz. Đột nhiên muốn trở lại nằm trong bụng mẹ, nơi vừa an toàn lại vừa tiện nghi và quan trọng hơn là không cần phải đối diện với cuộc đời tàn nhẫn. nhưng làm người ai lại không phải chịu qua khó khăn, có chăng là ta đối mặt với nó như thế nào thôi (những dòng chữ trong thời kì stress nặng)♣


Tịch mịch

Có những chuyện dù không nói ra mọi người đều có thể hiểu được. Tỉ như nhìn vào cách đối nhân xử thế của mỗi con người. Bạn có thể đánh giá được người đó là người như thế nào. Ông bà ta tuy có câu “đừng nhìn mặt mà bắt hình dong” nhưng đôi khi cái dong nó lại cứ lồ lộ ra cho bàn dân thiên hạ thấy. đừng hỏi tôi vì sao bỗng trở nên im bặt khi có sự  xuất hiện của một số người, cũng đừng hỏi tôi vì sao không còn tươi vui như lúc đầu. Đành rằng con đường đời còn nhiều cạm bẫy, chông gai. Nhưng có phũ phàng không khi chưa ra đời, vẫn còn ngồi trên ghế nhà trường đã kịp nếm mùi thế thái bạc bẽo, nhân tình chua cay. Khi làm việc nhóm đòi hỏi sự dân chủ, đóng góp ý kiến của mọi người, mình chưa góp ý xong người ta đã ngắt lời, đến khi họp lại bảo ‘sao không góp ý”. Đã cố gắng hoà mình vào nhóm, làm hết sức mình mà vẫn hụt hẫng. Mỗi người đều có 1 cái ‘tôi’ nhưng khi cái ‘tôi’ quá nặng sẽ vụt trở thành cái ‘cuồng’.Trước pháp luật người ta còn bình đẳng mà trước những người được gọi là ‘bạn bè’: cay đắng lắm thay! Ngẫm lại mình không biết nên gọi là người thông minh giả danh kẻ khờ hay thực chất chỉ là một con rối trong vở kịch đời mà thôi. Làm việc cũng nghiêm túc như  ai, nhưng mấy ai lại biết đến mình. Người ta thường nói: kẻ khờ có cái phúc của kẻ khờ. Tự nhận rằng mình còn khờ khạo trên đường đời, nhưng sao vẫn thấu được lọc lõi nơi được gọi là ‘mái ấm thứ hai’ trong đời học sinh. Hay đơn giản đó chỉ là một bước ngoặt rất nhỏ mà mỗi con người cần phải vượt qua. Người điên thực ra vẫn được coi là người hạnh phúc chỉ đơn giản vì người ta không bao giờ trách tội hay là chính người điên đó cũng đã không còn vướng bận gì trong cõi lòng mình rồi.

Hỏi ai cắt nghĩa một chữ đời

Khi thì nồng thắm lúc chơi vơi

Nào đâu biết được chăng hay chớ

Được mất buồn trông có thế sao?


Mẹ và vợ

Câu hỏi: Mẹ và vợ ngã xuống sông cùng một lúc, nếu cứu mẹ thì vợ sẽ chết hoặc cứu vợ thì mẹ sẽ chết. Vậy nên cứu mẹ hay cứu vợ hoặc là không cứu cả hai?

Trả lời:

MẠNH TỬ:

Bố chết từ khi còn nhỏ, mẹ nuôi nấng, dạy dỗ ta rất khó nhọc. Mẹ phải ba lần dọn nhà để tránh những ảnh hưởng xấu, dành món ngon cho ta ăn, mua áo đẹp cho ta mặc, tất cả là để cho ta có thể ngẩng cao đầu nhìn thiên hạ. Mẹ và vợ cùng ngã xuống sông, tất nhiên ta phải cứu mẹ rồi. Lấy chữ hiếu làm đầu, vợ chết thì lấy vợ khác, mẹ chết làm gì có mẹ nữa!

Trên thế gian này chỉ có Mẹ là tốt nhất. Không có mẹ, con trẻ như cỏ cây, biết bấu víu vào đâu? Mẹ! Con sẽ cứu mẹ! Mạnh tử nhảy ùm xuống sông.

CHU U VƯƠNG:

Vợ và mẹ cùng ngã xuống sông, tất nhiên là phải cứu vợ trước. Nghĩ lại ngày trước ta đùa giỡn với nàng, nhìn nàng cười, đến cả giang sơn lẫn sinh mạng nhỏ bé của ta cũng chẳng nghĩa lý gì, huống hồ là mẹ! Khi lập Thái tử, bà ấy …còn định bỏ ta làm ta suýt mất cả ngôi báu.

“Tình cảm đằm thắm, ta yêu nàng rất nhiều, ta sẽ cứu nàng!” Chu U vương cũng nhảy ùm xuống sông.

LƯU BỊ:

Anh em như chân tay, vợ con như áo mặc; áo rách có thể vá, chân tay gãy không thể lành. Chỉ cần Nhị đệ và Tam đệ của ta không ngã xuống sông là được, những kẻ khác ta không thèm để ý.

“Mẹ ơi! Nàng ơi! Các người chết thật thê thảm!” Lưu Bị đứng trên bờ sông khóc lớn.

TÀO THÁO:

Thà rằng ta phụ người chứ không để người phụ ta, mẹ ta hay vợ ta cũng thế thôi, chỉ cần ta không ngã xuống sông là được rồi.

“Ta nhẹ nhàng đi cũng như khi ta nhẹ nhàng đến, ta vẫy tay chào không một chút vấn vương.” Tào Tháo vừa ngâ…m thơ vừa chầm chậm bước đi.

KHUẤT NGUYÊN:

Thế gian này u ám quá, triều đại này thật hủ bại! Sống cũng chẳng còn có ý nghĩa gì, chi bằng chết cho trong sạch. Song anh có thể rửa mặt và rửa chân cho ta.

Khoảng trời hiện tại là khoảng trời u ám, chẳng còn có thể nhìn tinh tú trên trời. Mẹ ơi! Nàng ơi! Ta cùng nhau chết ở nơi đây!” Khuất Nguyên vừa hát vừa từ từ nhảy xuống sông.

TRANG TỬ:

Sinh về đâu và chết sẽ về đâu? Mẹ và vợ ta chết cứ chết, chẳng qua chỉ là từ trạng thái hữu hình trở về trạng thái vô hình, có gì phải đau đớn, có gì phải xót thương? Chẳng cần phải cứu ai cả! Trang tử ngồi xuống, tay nắm một mảnh …sành vừa gõ nhịp vừa hát, mắt nhìn mẹ và vợ chìm đần xuống sông, nét mặt mãn nguyện.

HOÀ THÂN:

Ai ngã xuống sông thì cứ ngã, cái ta yêu là tiền bạc. Tiền bạc là mẹ ta, là vợ ta. Sao trước khi ngã, các người không mặc ít quần áo thôi, điều đáng tiếc nữa là trâm vàng, khuyên bạc còn ở trên đầu các người.

“Có tiền là có tất cả!” Hoà Thân đứng trên bờ vùa nhìn mẹ và vợ dần dần chìm xuống sông vừa thở dài.

VƯƠNG BỘT:

Lòng bàn tay và mu bàn tay đều là thịt. Vợ là người ta yêu nhất, mẹ là người thân thiết nhất. Vậy phải làm thế nào đây? Thôi cứ nhảy xuống sông, thấy ai ở gần thì cứu. Vương Bột vội nhảy ùm xuống sông.

“Chết rồi! Ta quên mất là ta cũng không biết bơi!” Vương Bột vẫy vùng một cách tuyệt vọng rồi từ từ chìm xuống sông.

LỜI BÀN:

1. Mạnh Tử: Thương mẹ hơn vợ thì chắc là lai… VIỆT NAM!

2. Chu U Vương: Yêu vợ nồng nàn nên chắc lai… PHÁP QUỐC!

3. Lưu Bị: Lo cho anh em đồng chí hơn gia đình là lai… NGA SÔ (tinh thần quốc tế vô sản)

4. Tào Tháo: Thấy chết không cứu phớt tỉnh… ĂNG LÊ ( ENGLAND)!

5. Khuất Nguyên: Tự sát chết theo là tinh thần võ sĩ đạo xứ Phù Tang ( JAPAN)

6. Trang Tử: Giống Tào Tháo lai … Anh Cát Lợi

7. Hòa Thân: Thực tế kiểu… MỸ!

8. Vương Bột: Không biết trời cao đất rộng nhắm mắt liều mạng thì là chính gốc… Tàu!?

Ta lấy nguồn bài này từ:  sweetdeath4u

Tác giả là ai ta cũng không biết đâu a.


Follow

Get every new post delivered to your Inbox.